Một trong những bộ óc hàng đầu của Nhật Bản đã rời đi, kkhông phải vì tham vọng, mà vì không thể tiếp tục ở lại.
Yuki Watanabe, chuyên gia vật lý lý thuyết tại Đại học Tokyo, đã quyết định chuyển sang Đại học Khoa học và Công nghệ Hồng Kông sau 7 năm gắn bó. Nhưng điều khiến giới học thuật “chấn động” không phải là việc ra đi mà là lý do phía sau.
Tại Nhật Bản, con đường lên giáo sư gần như bế tắc vì thiếu vị trí. Kinh phí nghiên cứu cũng ở mức khiến nhiều người phải bỏ cuộc: khoảng 200 man/năm, con số mà chính ông thừa nhận “không đủ để làm khoa học”. Ngay cả khi có tài trợ tốt hơn, ông vẫn không thể thuê nổi một nghiên cứu sinh sau tiến sĩ vì chi phí vượt quá khả năng chi trả.
Rồi một lời đề nghị xuất hiện.
Từ Hong Kong: gần 1 tỷ yên cho 5 năm đầu để xây dựng phòng thí nghiệm, kèm theo gói đãi ngộ toàn diện lương, nhà ở, bảo hiểm, hỗ trợ di chuyển cao gấp khoảng 3 lần Nhật Bản.
Không còn là sự so sánh. Mà là khoảng cách.
Ông Watanabe thẳng thắn: điều ông nhìn thấy không chỉ là tiền, mà là một hệ thống quyết liệt thu hút nhân tài và đầu tư nghiêm túc vào khoa học.
Câu chuyện này nhanh chóng lan rộng vì nó chạm vào một vấn đề nhức nhối: “chảy máu chất xám”. Khi những nhà khoa học giỏi nhất lần lượt rời đi, câu hỏi không còn là cá nhân lựa chọn gì mà là hệ thống đã giữ họ lại được hay chưa.
Một quyết định cá nhân. Nhưng là tín hiệu cảnh báo cho cả một nền khoa học.
Source: Nikkei
Japan Confessions


