CHUYỆN GÌ SẼ XẢY RA VỚI NHỮNG NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH MẮC HỘI CHỨNG DOWN KHI CHA MẸ KHÔNG CÒN CÓ THỂ CHĂM SÓC HỌ NỮA?
Đây là em gái tôi, Kathy, một người mắc hội chứng Down. Vào những năm 60, các bác sĩ đã cố gắng thuyết phục mẹ tôi gửi em vào một trung tâm chăm sóc đặc biệt. Họ nói rằng em sẽ không bao giờ biết đi hay nói chuyện. Nhưng mẹ tôi không tin điều đó và quyết định mang em về nhà, để chúng tôi, bốn anh chị em còn lại, cùng chăm sóc em.
Cả gia đình tôi đã dạy Kathy cách nói chuyện. Chú chó chăn cừu Đức của chúng tôi luôn ở trong sân sau chơi cùng Kathy hàng giờ liền. Chú chó sẽ ngồi bên cạnh em, để em nắm vào dây đai cho vững. Chỉ khi em đứng vững, chú mới bắt đầu bước đi. Nếu em ngã, chú lại ngồi xuống đợi em sẵn sàng rồi mới tiếp tục. Cứ thế suốt nhiều tháng trời, cho đến khi Kathy có thể tự đi lại mà không cần ai giúp đỡ.
Kathy theo học một trường đặc biệt trong thị trấn và tốt nghiệp khi 26 tuổi. Đó là một khoảnh khắc mà cả gia đình, bao gồm họ hàng xa, đều vô cùng tự hào vì ai cũng yêu thương em.
Nhưng thời gian trôi qua, Kathy đã 49 tuổi và mẹ tôi không may mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Các anh chị em khác của tôi đều đã chuyển đi nơi khác, chỉ còn tôi và anh trai vẫn sống gần đây. Nhưng anh trai tôi không đủ khả năng chăm sóc Kathy, còn tôi với kinh nghiệm làm y tá đã đảm nhận điều đó. Chị gái lớn và tôi phải quyết định điều gì là tốt nhất cho Kathy. Em đã sống với mẹ tôi cả đời, nên việc đưa em vào một trung tâm chăm sóc hay nhà ở cho người khuyết tật chỉ khiến em hoang mang và trầm cảm. Chúng tôi hiểu rằng điều đó không tốt cho em.
Khi sức khỏe mẹ xấu đi, chúng tôi quyết định không để Kathy chứng kiến cảnh mẹ dần rời xa. Vì vậy, em chuyển đến sống với gia đình tôi. Ban đầu, mẹ tôi muốn em sống với chị tôi ở Bắc Carolina, nhưng sau nhiều lần bàn bạc, chúng tôi nhận ra rằng việc buộc em rời khỏi thị trấn trong lúc đang đau buồn vì mất mẹ sẽ là quá sức chịu đựng.
Ngày 30/9/2018, Kathy chính thức chuyển đến nhà tôi. Không ngờ rằng Kathy lại thích nghi với cuộc sống mới tốt đến vậy và thậm chí còn là người đối diện với sự ra đi của mẹ một cách bình tĩnh nhất trong gia đình. Trước khi mẹ mất, họ thường xuyên đi nhà thờ và Kathy rất sùng đạo. Nhờ đó, việc giải thích về sự ra đi của mẹ không quá khó khăn với em. Nhưng từ ngày mẹ mất, em không còn muốn đến nhà thờ nữa. Thỉnh thoảng em vẫn hỏi: “Tại sao mẹ lại phải rời xa chúng ta?”. Khi tôi nhắc lại về căn bệnh ung thư, em lại chấp nhận điều đó và tiếp tục cuộc sống của mình.
Khi ra tòa xin quyền giám hộ cho em, vì tôi và chị tôi cùng đứng ra nhận trách nhiệm, vị thẩm phán đã rất ngạc nhiên. Ông ấy nói rằng thường thì tòa gặp khó khăn khi tìm người nhận giám hộ cho người lớn khuyết tật. Vậy mà ở đây lại có hai chị em tự nguyện làm điều đó. Điều này khiến tôi vô cùng đau lòng! Ngay cả trong một thị trấn nhỏ như nơi tôi sống ở Michigan, vẫn có những gia đình quay lưng với người thân của mình chỉ vì họ không muốn chịu trách nhiệm!
Nhưng đối với tôi, đó chưa bao giờ là một lựa chọn. Chúng tôi YÊU Kathy! Em vui vẻ, hài hước, luôn sẵn sàng giúp đỡ, và có trái tim rộng lớn nhất mà tôi từng biết. Tôi không thể tưởng tượng cảnh em sống trong một trung tâm nào đó, xa rời gia đình.
Đây là bức ảnh của Kitty Kat, như cách cả nhà vẫn gọi em. Bức ảnh này được chụp vào sinh nhật lần thứ 50 của em vào năm ngoái. Vì em không có cơ hội được khoác lên mình chiếc váy cưới lộng lẫy và bước vào lễ đường, chúng tôi đã tổ chức cho em một bữa tiệc đặc biệt với hơn 100 khách mời! Chúng tôi thuê một hội trường, DJ, dịch vụ ăn uống, khiêu vũ, bánh kem. Tất cả đều như một đám cưới. Và em đã có khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong đời!
-Nghĩ cho người khác-
Theo Be the Reason